10 phóng sự ảnh ấn tượng 2019 trên https://yolo.net.vn

Năm 2019, phóng viên báo chí Zing. vn xuất hiện ở nhiều nơi, gặp gỡ nhiều số phận để ghi lại những sự kiện, góc cạnh của đời sống .

HẬU TRƯỜNG 10 PHÓNG SỰ ẢNH ẤN TƯỢNG TRÊN ZING.VN NĂM 2019

Năm 2019, phóng viên Zing.vn có mặt ở nhiều nơi, gặp gỡ nhiều số phận để ghi lại những sự kiện, góc cạnh của cuộc sống.

LENS – định dạng phóng sự ảnh tích hợp bài viết, được Zing. vn ra mắt tới bạn đọc từ cuối 2017. Đó là nơi chúng tôi tập hợp những câu truyện, được biểu lộ trải qua ngôn từ hình ảnh. Bên cạnh những đề tài thời sự, bài viết truyền cảm hứng, báo mong ước mang đến cho fan hâm mộ những khoảnh khắc về đời sống mến yêu, sáng sủa trải qua góc nhìn văn minh, tôn trọng sự độc lạ.

Gần 100 phóng sự được các nhiếp ảnh gia, đội ngũ phóng viên Zing.vn thực hiện trong năm qua. Dưới đây là những câu chuyện bếp núc đằng sau 10 phóng sự ảnh nổi bật, do chính tác giả kể lại.

phong su anh tren Zing anh 1
phong su anh tren Zing anh 3

Từ lúc khởi đầu tới hiện trường tác nghiệp đến khi bài được đăng tải chỉ vỏn vẹn 24 giờ. Đó là khoảng chừng thời hạn quá ít cho một bài phóng sự ảnh. Nhưng dẫu sao tôi cũng hài lòng với tác phẩm của mình và đồng nghiệp. 24 giờ chạy đua với mong ước đưa thông tin thật nhanh đến những fan hâm mộ đang chăm sóc lo ngại cho những người dân đang sinh sống ở nơi nhiễm độc, đầy nguy hại. Ngày 8/9/2019, 10 ngày sau đám cháy tại Công ty CP Bóng đèn Phích nước Rạng Đông – sự cố về môi trường tự nhiên lớn tại Thành Phố Hà Nội, tôi cùng hai đồng nghiệp dự tính sẽ triển khai đề tài phản ánh tình hình khu vực dân cư nơi này sau khi có tin những shop ngừng hoạt động, người người dọn đi nơi khác ở nhờ … Sau khi tận mắt chứng kiến những con người như anh Cương, bác Lực vẫn đang phải sống ngay sát với hiện trường đám cháy do tại không còn chỗ nào để đi, một phần vì họ không rõ thông tin thực hư về ô nhiễm thuỷ ngân ra làm sao, chúng tôi thấy cần phải đi sâu hơn vào câu truyện. Đến căn hộ cao cấp 54 Hạ Đình khoảng chừng 17 h cùng ngày, dọc theo thang bộ lên những tầng, tôi gặp một mái ấm gia đình đang để đầy đồ vật, vali ngoài cửa. Họ đang chuẩn bị sẵn sàng dọn đi ở nhờ. Đó là mái ấm gia đình anh Nam, như mong muốn kịp thuê được một căn hộ chung cư cao cấp gần đường Lê Văn Lương để ở trong thời hạn bị ô nhiễm. Đó thực sự là một trong những cuộc tháo chạy của nhiều hộ dân sống xung quanh Công ty Rạng Đông. Bức ảnh anh Cương ngồi xuống tìm tòi trong đống đổ nát cháy đen của phòng ngủ sau đó ám ảnh tôi nhiều ngày.

phong su anh tren Zing anh 4
phong su anh tren Zing anh 7

Đây là một trong những bài phóng sự ảnh tôi tâm đắc nhất hiện tại. Ý tưởng xuất phát từ việc xem những bức ảnh 3 năm trước của một người chị Xã Mường Toong, huyện Mường Nhé ( Điện Biên ) – một huyện biên giới ngã ba giữa Nước Ta – Lào – Trung Quốc. Trường PTDT bán trú Tiểu học Mường Toong số 1 có số lượng học viên tiểu học ở nội trú lớn nhất huyện Mường Nhé. Việc người dân nơi đây phải đương đầu với vô vàn khó khăn vất vả của một huyện biên giới với nhiều tệ nạn xã hội, ma tuý và nhiều không ổn định khác, qua đó mới thấy, giáo dục gần như là con đường duy nhất để hướng tới một xã hội không thay đổi. Tôi đã vận động và di chuyển tới 3 chuyến TP.HN – Mường Nhé trong suốt quy trình thực thi phóng sự, tổng thời hạn khoảng chừng 1 tháng. Mỗi lần đi là một hình thức khác nhau : Lần tiên phong tôi ngồi nhờ xe tải của cậu em chở bồn nước. Lần tiếp theo tôi tự lái xe máy cùng một người bạn sát cánh mà cả hai lần qua đèo Pha Đin đều vào buổi đêm. Chỉ có lần sau cuối tôi đi một mình bằng xe khách giường nằm. Mỗi lần đi lại như vậy tính ra khoảng chừng 1.400 km. Đây cũng là chuyến đi cho tôi nhiều thưởng thức nhất và những con người khiến tôi sẽ nhớ mãi. Có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ trong suốt quy trình tác nghiệp ở Mường Toong ; những buổi sáng theo chân lũ trẻ vào rừng đào măng, hai buổi tối ngủ cùng thầy Sênh ở bản Ngã Ba ; lái xe máy băng qua hơn chục khe suối vào bản Huổi Ping ; đi bộ 7 km giữa cái nắng gắt vào bản Nậm Xả. Sau toàn bộ, tôi đã có nhưng bức ảnh nhiều góc cạnh về đời sống và nền giáo dục tại xã Mường Toong nói riêng, hay giáo dục tiểu học vùng cao nói chung.

phong su anh tren Zing anh 8
phong su anh tren Zing anh 11

Phạm Hoàng Giám

Phạm Ngôn tên thật là Phạm Hoàng Giám ( sinh năm 1988 ), đảm nhiệm hình ảnh của Zing. vn tại những tỉnh Đồng Bằng sông Cửu Long. Thế mạnh của Hoàng Giám là những đề tài về chân dung nhân vật, những thân phận người chìm nổi hay những góc khuất trong đời sống thường ngày. Đây là một trong những bài phóng sự điển hình nổi bật của anh trong năm 2019. Hình ảnh những ngư dân Cà Mau mưu sinh lênh đênh ngoài biển cả có cách chuyển dời trên dây như những “ người nhện ”, cùng chung sống trên chiếc chòi nhỏ bé giữa biển khơi … thôi thúc tôi phải triển khai bằng được một bộ phóng sự ảnh báo chí truyền thông. Đầu năm 2019, tôi đã vượt hàng chục hải lý đến với họ, những ngư dân chuyên làm nghề đóng đáy hàng khơi. Chuyến đi đúng vào thời gian người làm đáy hàng khơi ở Cà Mau vừa hứng chịu một cơn bão ở biển Tây. Nhiều cột đáy, chòi lá, miệng đáy bị sóng gió làm ngả nghiêng, hư hỏng nặng. Và ngoài việc săn được những khoảnh khắc mưu sinh từ nghề này, tôi còn chụp được cả việc họ dựng mới chòi lá, cột lại dây thừng, cắm cột hàng đáy mới … Điều này giúp bộ ảnh đa dạng và phong phú hơn, lột tả khá rõ việc làm của những người làm nghề này. 4 ngày cùng ăn ở, ngủ nghỉ và tham gia vào hoạt động giải trí mưu sinh của ngư dân, tôi cảm nhận sự cơ cực của nghề. Mọi người phải thao tác liên tục từ ngày đến đêm hôm, người ít khi không ướt nước biển. Và tâm thức họ luôn ám ảnh bởi những lần biển dậy sóng cuống phăng đi mọi thứ, chống chọi lắm mới còn mạng sống trở lại với người thân trong gia đình. Cũng những hôm ấy, biển khá động, tôi say sóng nhẹ, mắt hoa lên, nhìn mọi thứ cứ xoay vòng. Thật may là có một bạn chòi có thuốc để chống say, tình hình mới khá hơn. Trên mỗi chiếc chòi nhỏ bé này, việc mỗi người chuẩn bị sẵn sàng thuốc chữa bệnh thường thì như cảm cúm, ho, nhức đầu … là bắt buộc.

phong su anh tren Zing anh 12
phong su anh tren Zing anh 15

Hoàng Văn Đông

Hoàng Đông ( sinh năm 1993 ) tốt nghiệp ngành Nhiếp ảnh nghệ thuật và thẩm mỹ, Đại học Sân khấu và Điện ảnh Thành Phố Hà Nội. Thế mạnh của anh là nghành ảnh thời sự, y tế, giáo dục. Đánh bắt cá ngoài khơi là một việc làm nhọc nhằn không phải ai cũng làm được. Việc lênh đênh giữa biển khơi nhiều ngày đầy rẫy những gian truân mà những ngư dân luôn phải đương đầu. Những điều đó đã thôi thúc sự tò mò trong tôi và với sẵn máu liều trong mình, tôi đã liên hệ để được đi cùng với họ, thưởng thức và kể lại câu truyện về nghề của họ cho bạn đọc Zing. vn. Đó cũng là lần tiên phong tôi cùng chiếc máy ảnh của mình rời đất liền để ra ngoài khơi xa. Gọi là 10 ngày nhưng thực tiễn tôi có tổng số 27 ngày lênh đênh ngoài khơi cùng ăn, cùng ngủ cùng vui buồn với dây câu, mẻ lưới với những ngư dân. Ở đó, những người đàn ông to lớn ngày thường bỗng trở nên nhỏ bé và chênh vênh vô cùng giữa biển khơi bát ngát. Gặp con sóng lớn hay mưa gió thất thường, xung quanh không một chỗ bám víu, họ chỉ hoàn toàn có thể cùng nhau giữ vững tay lái.

phong su anh tren Zing anh 16
phong su anh tren Zing anh 19

Khi có được lịch hẹn với triệu phú nông dân Võ Quan Huy, tôi và đồng nghiệp đi xe máy từ TP Hồ Chí Minh về Long An, chặng đường 100 km mất khoảng chừng 4 tiếng đồng hồ đeo tay vì không thạo lối. Con đường chính dẫn vào vườn chuối bị một trận mưa ngày hôm trước nên bị sình lầy. Chúng tôi phải để xe máy lại và lội bộ. Đúng lúc ấy, chúng tôi gặp ông Huy đang tất tả xắn quần xắn áo để băng qua. Hai người trẻ còn đang loay hoay thì ông đã phăm phăm bước qua : “ Cố lên nhé, hết đoạn này là đến rồi ”. Khi tôi còn đang mải miết cúi xuống chọn điểm đặt chân tiếp theo, ngẩng lên đã thấy ông vượt qua quãng đường từ khi nào. Câu chuyện phỏng vấn với ông Huy bị ngắt quãng liên tục bởi chiếc điện thoại thông minh cứ chốc chốc lại reo vang. Mỗi lần có chuông ông đều ngại ngùng xin lỗi : “ Nhà báo thông cảm giùm tui nha, đợt này đang bận quá ”. Xong câu truyện, ông trở ra vườn chuối xem xét tình hình. Lúc này, ông trở thành một người nông dân đúng thương hiệu, đội nón, mang ủng, kiểm tra từng buồng chuối xem có đúng quy cách và đạt chất lượng không. Ở tuổi ngoài 70, ông còn nhiều dự tính về những giống cây cối vật nuôi mới.

phong su anh tren Zing anh 20
phong su anh tren Zing anh 23

Sợ ! Đó là cảm xúc tiên phong Open trong đầu tôi khi người bạn đồng nghiệp yêu cầu thực thi đề tài. Dù là phóng viên báo chí ảnh nhưng tôi khá “ nhát gan ” khi phải chụp những hình ảnh có ảnh hưởng tác động thị giác mạnh. Nó sẽ khiến tôi bị ám ảnh trong một thời hạn dài. Nhưng sau cuối tôi vẫn quyết định hành động thực thi, phần vì chăm sóc đến câu truyện thời sự lúc bấy giờ, phần vì tôi nghĩ rằng đây là thời cơ để tôi hoàn toàn có thể xóa bỏ nỗi sợ.

Và khi đến gặp Lan Vy, được nghe câu chuyện của cô gái đó, được thấy sự quan tâm của người cha dành cho người con, bất giác tôi thấy thương cảm. Nhưng Lan Vy thì khác, dù đang mang trên gương mặt mình những vết sẹo chằng chịt nhưng cô gái vẫn vui vẻ, lạc quan. Cô nói nếu không nghĩ tích cực lên thì cha mẹ sẽ buồn và chẳng giải quyết được điều gì. Ngay cả khi phải thay băng khá đau, cô gái vẫn nhoẻn miệng cười. Chính những điều đó ở Lan Vy khiến tôi đưa máy lên chụp mà không ngần ngại hay sợ hãi.

phong su anh tren Zing anh 24
phong su anh tren Zing anh 27

Nhắc đến bệnh nhân phong, hẳn không ít người có những ý nghĩ thành kiến, sợ hãi thậm chí còn xa lánh. Một trại phong bỏ phí nằm khép mình dưới chân núi heo hút cách TP. Hà Nội 50 km, 3 người phụ nữ ở độ tuổi gần đất xa trời phụ thuộc vào nhau sống là điều khiến tôi tò mò, chăm sóc. Những ngày hè tháng 6 oi ả cùng quãng đường đi về 100 km mỗi ngày tuy không phải trở ngại lớn với nghề phóng viên báo chí nhưng những áp lực đè nén về việc làm hàng ngày đã khiến quy trình triển khai phóng sự ảnh gặp nhiều khó khăn vất vả hơn. Có hôm đi nửa đường tôi phải quay xe trở lại Thành Phố Hà Nội để triển khai một đề tài khác có đặc thù thời sự quan trọng hơn hoặc đã dự tính lên đường lại phải bỏ lỡ do có việc đột xuất. Tôi không phải là phóng viên báo chí tiên phong tới đây và chắc rằng cũng không phải là người ở đầu cuối gặp gỡ 3 phụ nữ này. Để tránh kể chuyện theo lối mòn, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc dành nhiều thời hạn hơn, xuất hiện từ lúc sáng sớm và chỉ ra về khi mặt trời đã lặn. Tôi ăn ở, trò chuyện cùng họ. Gần một tuần miệt mài, tôi cũng tạm hài lòng với bài phóng sự của mình. Tôi dành khá ít thời hạn cho việc bấm máy, thay vào đó lắng nghe, để hiểu hơn về căn bệnh phong quái ác, về những phận người bị gạt ra bên lề xã hội và về tham vọng giản đơn được người đời đồng cảm, cảm thông.

phong su anh tren Zing anh 28
phong su anh tren Zing anh 31

Trong một lần đi cắt tóc, tôi gặp một người thợ có đầy những hình xăm trên mặt. Điều này khiến tôi cảm thấy ấn tượng và tò mò. Việc xăm những hoạ tiết lên da ( tattoo ) từ lâu đã không còn là điều lạ lẫm, đặc biệt quan trọng là với những người trẻ ở Nước Ta. Tuy nhiên, xăm hình lên vùng mặt, cổ, da đầu … những nơi không hề che chắn được chắc như đinh sẽ ảnh hưởng tác động không ít đến bản thân người đó khi tiếp xúc với quốc tế bên ngoài, hẳn là điều rất khó để quyết định hành động. Và, ẩn sau những hình xăm ấy, phải chăng sẽ là một câu truyện chất chứa nào đó, khiến họ quyết định hành động ghi dấu mãi mãi lên mặt của mình ? Chính tâm lý đó đã thôi thúc tôi thực thi phóng sự này. Tôi mất gần một tuần để lên tìm và lên list những bạn trẻ có hình xăm trên mặt, qua những lời ra mắt của bè bạn, đồng nghiệp. Tuy nhiên, khó khăn vất vả tiên phong phải đương đầu là không phải ai cũng đồng ý chấp thuận cho tôi chụp ảnh. Có người ngại Open trên mặt báo, có người không muốn công khai căn phòng trọ nhỏ hẹp mà mình đang ở, cũng có người không muốn để mái ấm gia đình ở quê nhà biết được rằng, mình đã xăm nhiều hình đến như vậy. Qua nhiều tin nhắn và cuộc gọi trao đổi, thuyết phục, ở đầu cuối, tôi đã được 4 bạn trẻ đồng ý chấp thuận cho triển khai bài phóng sự. Khó khăn tiếp nối tôi phải đương đầu là việc 4 nhân vật ở 4 khu vực khác nhau, rải rác trong thành phố, với lịch hoạt động và sinh hoạt và thao tác trọn vẹn khác nhau. Vì muốn hình ảnh miêu tả được góc nhìn toàn cảnh, vừa đủ đời sống của những nhân vật, tôi tìm đến nơi thao tác, xem khoảng trống sống của họ … Việc sắp xếp lịch hẹn chụp ảnh, phỏng vấn trở nên khá rắc rối và mất nhiều thời hạn. Sau đó tôi mất thêm hai tuần nữa để triển khai đề tài. Có những người chọn xăm hình lên mặt vì đam mê với những hoạ tiết tattoo và quyết sống với nghề như Nghi Lâm, Văn Thảo, Trọng Nghĩa. Có người lại quyết định hành động xăm để tưởng niệm người thân yêu của mình như Đăng Khoa. Tuy nhiên, điểm chung của họ là đều phải rất nỗ lực để vượt qua rào cản của mái ấm gia đình và ánh mắt tẩy chay của xã hội. Chính những khó khăn vất vả này đã khiến họ càng thêm nỗ lực để theo đuổi đam mê, sở trường thích nghi, kiếm tiền để nuôi sống bản thân và mái ấm gia đình, cũng để chứng tỏ rằng việc chiếm hữu nhiều hình xăm trên mặt không đồng nghĩa tương quan với việc trở thành một người xấu. Họ chỉ đơn thuần là những người trẻ dám sống độc lạ, dám thể hiện đam mê, đậm cá tính và dám chịu nghĩa vụ và trách nhiệm với quyết định hành động của mình.

phong su anh tren Zing anh 32
phong su anh tren Zing anh 35

Lê Quang Long

Lê Quang Long ( sinh năm 1993 ) là một thợ chụp ảnh tự do với thế mạnh là chụp ảnh đời thường và cảnh sắc. Anh có nhiều phóng sự ảnh ấn tượng kể từ khi cầm máy. Các tác phẩm của Long nhiều xúc cảm đầy tính nhân văn. Xuất phát từ 3 h sáng trong khi đêm trước vừa đáp xuống trường bay Chu Lai từ TP Hồ Chí Minh, tôi liên tục vận động và di chuyển bằng xe máy 110 km. Lúc này, khung trời vẫn tối đen như mực, bánh xe xoay đều đặn trên con đường chỉ có duy nhất đèn pha là ánh sáng. Càng về sau trời càng sáng dần, mặt trời ở đầu cuối cũng nhú lên. Các đồng lúa bậc thang hiện dần trong tầm mắt. Để đến một vùng núi xa xôi thuộc tỉnh Quảng Nam tôi liên tục chuyển dời qua những con đường nhỏ, rất khó đi, đất đá không nhẵn không có lối mòn, nhiều lúc phải tự men theo những dốc đất đá. Cứ vài bước là bị lật bàn chân vì giẫm phải đá to. Tôi tới chân núi lúc 8 h sáng, dừng nghỉ uống chút nước rồi leo lên theo sự hướng dẫn và chỉ đường của những bạn nhỏ dân địa phương. Leo một mạch không dừng chân nghỉ, đến được nơi mình cần mất 40 phút. Các cô giáo ở đây khác với tưởng tượng khởi đầu trong tôi, họ rất niềm nở và cởi mở tiếp đón. Buổi trưa, tôi được đi vòng quanh bản hái rau của người dân trồng mang về để những cô giáo sẵn sàng chuẩn bị bữa cơm trưa … Suốt chuyến đi đó, nhiều kỷ niệm đáng nhớ như bị kiến 3 khoang cắn, gặp mấy con rắn khá to lởn vởn xung quanh … Tuy nhiên trong lòng tự nhủ, nếu như có thời cơ quay lại lần nữa, tôi cũng không ngần ngại. Đó là một nơi mang lại không ít dấu ấn trên hành trình dài tò mò quê nhà mà tôi mong đợi. Một nơi mà con người và vạn vật thiên nhiên hài hoà, hiếu khách, cởi mở, sáng sủa, nhất là ý thức lao động và góp sức của hai cô giáo chính, là dấu ấn đậm nhất trong lòng tôi. Tuổi trẻ, nên có những lần như vậy, đến những nơi xa xôi, gặp những người ngoạn mục để nhận ra sự suôn sẻ của mình và xem đó là động lực thôi thúc đam mê việc làm, yêu quê nhà, quốc gia, con người nhiều hơn.

phong su anh tren Zing anh 36
phong su anh tren Zing anh 39

Lê Việt Hùng

Lê Việt Hùng ( sinh năm 1989 ), tốt nghiệp ngành Báo chí, ĐH KHXH&NV. Anh là một trong những phóng viên báo chí ảnh lâu năm tại Zing. vn. Thế mạnh của Hùng là những nghành thời sự, thể thao, vui chơi. Vào một ngày tháng 6, tôi gặp Tuấn Linh khi những bông sen Bách Diệp đang mùa nở rộ. Anh đưa tôi ra giữa đầm. Tôi và một phóng viên báo chí sát cánh ngồi trên chiếc thuyền nhỏ để Linh lội bộ kéo đi. Mới hái được nửa chừng thì trời đổ mưa lớn, chiếc thuyền nhỏ như chiếc lá quay cuồng giữa đầm rộng. Anh quay quồng lấy lá sen che đầu rồi đẩy chúng tôi chạy như bay vào bờ. Nhưng vào đến nơi, cả 3 cùng ướt. Tác nghiệp xong cảnh hái sen làm trà, tôi phải chờ đến mùa thu để lên Tà Xùa. Bởi theo Linh, chỉ có trà xuân với trà thu mới làm trà sen được. Mùa hạ nắng gắt, nước bốc hơi quá nhanh khiến trà không bảo vệ chất lượng.

Ngày đi Tà Xùa, tôi cùng anh đi xe máy qua những dốc đèo đến với xứ sở của mây. Băng qua những cung đường một bên là núi, một bên là vực, lần đầu tôi tận mắt chứng kiến những cây trà cổ thụ to hơn một người ôm. Mua trà xong, anh trở về làm trà ngay buổi tối. Sương xuống mỗi lúc một lạnh hơn, mùa thu vùng cao mà rét ngọt như mùa đông Hà Nội. Anh thì lắng nghe tiếng lồng quay xào xạo, bảo chỉ cần nghe là biết trà đã sắp khô chưa.

Lúc về, tôi bị lạc vào một con đường bỏ phí với đầy đất đá lởm chởm do trận sụt lún. Quay lại thì xa, tôi cắn răng cài số một, vừa đi vừa bơi qua 2 km đường sạt. Những người dân tộc bản địa nhìn tôi ái ngại bởi lâu rồi không có người Kinh nào dại khờ vào đây. Bộ ảnh chỉ triển khai xong vào mùa đông khi có thêm ảnh uống trà. Linh hẹn tôi tới quán của anh để có khoảng trống đẹp nhất. Bước vào quán, được pha một ấm trà sen đúng điệu, nhâm nhi với những người chung nụ cười thưởng trà, tác phẩm của tôi khép lại với sự thi vị và đáng nhớ.

phong su anh tren Zing anh 40

Source: https://yolo.net.vn
Category: Blog

Viết một bình luận