Nhật Ký Yêu (Full) – Chương 1 – Wattpad

                                    
                                              :)) xin chào những bạn, lần đầu viết truyện : 3 nên sai sót hơi nhiều, những bạn thông cảm :), có gì cmt quan điểm cho mình, camon ạ ^ ^
                          p / s : thể loại spanking í ( nhớ đọc kĩ câu này )
                          

Chương 1 :

Cách cổng sắt hé mở phát ra tiếng vang phá vỡ bầu không khí yên bình vốn có, một bóng hình nhỏ bé len lén bước vào, đôi mắt to tròn nhìn xung quanh, khi phát hiện không có người, Khả Ân dựa vào tường thở mạnh một tiếng, tự nhiên có tiếng trầm ấm quen thuộc bên tai : - Vừa về ? Cô giật thót mình, đèn xung quanh được bật sáng lên, mắt cô nhìn chăm chăm vào bóng hình to lớn đứng tựa vào cầu thang, cùng lúc đó người đàn ông cũng đang quan sát cô. GIÓ đêm thổi vào hòa lẫn với hơi thở lạnh nhạt của anh khiến cô cảm thấy buốt sóng sống lưng, hai tay cọ xát vào nhau, cô cố làm giọng thông thường : - A. .. nh về khi nào thế ? Trác Viêm không vội vấn đáp cô, từ tốn bước đến ghế sofa ngồi xuống. Hỏi ngược lại cô : - Em có vẻ như không vui à ? Trong lòng cô thầm mắng : " không vui, tất yếu là cực kỳ không " nhưng mà cô chỉ dám nghĩ thầm trong bụng. Nở một nụ cười thật tươi, cô đáp lại : - Không có, anh nhìn lầm rồi, em làm thế nào như thế được . Anh nhìn bộ dáng lúng túng biến hóa sang lấy lòng của cô, khẽ cười nhẹ một tiếng thú vị, bỗng dưng mặt trở nên trang nghiêm. Cô thầm tặc lưỡi vì thái độ biến hóa bất thần của anh . - Hôm nay tôi về sớm - Thì sao ạ - Có một cô nữ sinh trèo qua cổng, có vẻ như là trốn học, hình như là đồng phục trường em ÉC ... Đó .. đó không phải là cô hay sao = =, thời điểm ngày hôm nay có hai tiết tự học, cô mới trốn ra, ai ngờ bị anh phát hiện được, huhu. Bình tĩnh, phải bình tĩnh : - A, thế à, em không biết đấy, thôi, em lên phòng ngủ trước đây-chuồn thôi, bước chân cô khẽ khựng lại khi nghe tiếp câu thứ 2 : - Em thật sự không muốn lý giải - GIẢI ... lý giải gì cơ - Hử-Trác Viêm nhướng mày Cô xoay người lại, mím môi tức giận :

-Được rồi, em thừa nhận đó là em, thì sao chứ, em chỉ nghỉ hai tiết thôi mà, là em nộp tiền học,vì thế em có quyền... Á..Á..Anh làm gì thế, buông em ra, kéo em làm gì..

Khả Ân chưa nói hết câu đã bị anh nhấc bổng người lên, nửa thân bị đặt ngang trên đùi anh, hai chân bị kẹp lại. Đôi tay anh vung lên đáp mạnh vào mông cô Bốp ... bốp ... bốp ... A. .. Đau Bốp .... Bốp .. Huhu .. Buông ra, anh là ... m gì thế Bốp ... Bốp .... Bốp ... Uiii, đau quá, anh có quyền gì mà đánh tôi chứ, tôi không phải trẻ nhỏ, tôi đã lớn rồi ... ai .. ui Bốp ... bốp ... bốp - Hơn 20 cái phát tay được mông cô lãnh trọn, đau đến điếng người, cô cảm thấy thật xấu hổ, mình đã gần 17 tuổi rồi mà bị đánh như một đứa con nít, hai chân tay cô đều bị kẹp chặt không cử động được, chỉ còn hoàn toàn có thể hô hoán mà thôi Anh dừng lại, tay vẫn đặt lên mông cô, trầm giọng : - Anh có quyền gì à, không ngờ em đã quên anh là chồng em rồi, ba mẹ em đã giao cho anh quyền đó, em nói em đã lớn, lớn mà không biết tâm lý như vậy ư ? - Dứt lời lại phát một cái vào mông cô - Đau quá, anh đừng đánh nữa, em biết sai rồi - Cả ngày ngày hôm nay đi đâu, có biết mấy giờ rồi không - 9 giờ Bốp ... bốp ... bốp ... Ưm .. đau Bốp ... bốp ... bốp ... oaoaoao .. em sai rồi Bốp ... bốp ... bốp ... Dừng lại đi mà ! Bốp ... bốp .. bốp ... Sau khi hô hào đến khàn giọng, anh buông tay cô ra, cô nhảy lên xoa mông bỏng rát của mình, lùi sát vào góc tường làm anh cảm thấy buồn cười. Trác Viêm kéo tay cô đứng trước mặt mình, nghiêm giọng nói : - Đã biết sai chưa - Huhu .. e .. m .. hức .. biết rồi . - Còn có lần sau không ?

-Không có nữa

- Được rồi, lên phòng ngủ đi, anh bảo dì Hà lên xoa thuốc cho em Cô xoay người bước lên phòng, tay vẫn không ngừng xoa mông, vì stress nên cô nhanh gọn ngủ thiếp đi .


Source: https://yolo.net.vn
Category: Blog

Viết một bình luận